CHUYỆN THẢO NGUYÊN

Thứ hai - 21/05/2018 22:42

Câu chuyện bắt nguồn từ một bộ phim tài liệu cùng tên, Chuyện Thảo Nguyên nói về thân phận những người phụ nữ có chung cảnh ngộ éo le sống tự lập và tự quản để tránh kỳ thị của người đời thuộc miền núi phía Bắc. Sau khi bộ phim được phát sóng một thời gian, tác giả quyết định viết cuốn sách này để kể lại những”chuyện thường ngày” ở thảo nguyên một cách kỹ càng hơn, vẫn đặt tên là Chuyện Thảo Nguyên và cố gắng thể hiện nó một cách mộc mạc, giản dị như câu chuyện vốn thế, không dụng công tô vẽ gì nhiều bởi e rằng làm như vậy sẽ gây cảm giác giả tạo. Tuy nhiên tên các nhân vật từ phim sang sách đã thay đổi hết. Trong phim tài liệu họ là người thật việc thật, còn trong sách họ là nhân vật tiểu thuyết.

Suốt từ lúc nghe Thúy bảo Doan có thai và bị khai trừ Đảng, Kiểm thấy lòng dạ như lửa đốt. Anh vừa lo lẳng cho Doan vừa khấp khởi mừng thầm khi nghĩ đến hòn máu của mình đang kết thành hình hài trong bụng cô. Bên tai anh thỉnh thoảng vẫn như nghe thấy rất rõ tiếng thì thào, hổn hển của Doan: “Em muốn xin anh một đứa con”. Vậy mà không hiểu sao, Doan như cố ý tránh không gặp lại anh... Chẳng lẽ cô thực sự chỉ muốn xin đứa con, và đến bây giờ, khi đã có được điều mong muốn ấy thì không còn chút tơ vương gì nữa? (...) Người như cô ấy chắc vẫn giữ cái quan niệm gia giáo về chuyện luyến ái. Việc chủ động xin đứa con là xuất phát từ những thôi thúc nội tâm mãnh liệt của một cá tính mạnh mẽ, đầy tự trọng trong hoàn cảnh bế tắc đến vô vọng. Như vậy thì mình mới chính là kẻ vô tình. Kiểm chợt nghĩ thế và cảm thấy nóng bừng hai bên tai...

77

Chuyện Thảo Nguyên
Tác giả:  Lại Văn Sinh
Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn, 2018


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo